Hưng Trung ơi,nắng sém bờ tre nhỏ
Ngọn gió lào hầm hập thổi rát da
Mùa đông sang,sương muối phủ nhạt nhòa
Mười ba độ,bàn tay run trong áo.
Nhưng đất chẳng phụ lòng người tần tảo
Lúa vẫn xanh,rồi lại chín vàng ươm
Cho tình ta cứ thế lớn xanh rờn
Giữa nắng cháy và những ngày buốt giá.
Nhớ những buổi cùng nhau đi cấy lúa
Bùn ngập chân giữa cái rét run người
Em khẽ cười,đôi mắt sáng bừng vui
Sưởi ấm lòng anh giữa mùa giá lạnh.
Rồi mùa gặt,mồ hôi rơi lã chã
Giọt mặn mòi trên áo bạc sờn vai
Ta bên nhau suốt những chặng đường dài
Đồng ruộng ấy thơm hương lúa hương quê
Yêu cây lúa như mình thương nhau vậy
Vẫn thủy chung dẫu đất có bạc màu
Vẫn ngọt ngào hương lúa của tình quê.
Đêm mùa hạ,sân phơi đầy hương nếp
Trăng treo đầu ngõ,tỏa sáng dịu hiền
Ta ngồi bên nhau,đất trời tĩnh lặng
Trong hơi thở rạ rơm nồng ngan ngát
Ta trao nhau lời hẹn ước ban đầu
Có trăng thanh,có lúa chín làm tin
Để tình ta vững bền qua năm tháng
Vẫn thủy chung,vẫn xây đắp ngọt ngào.
Dẫu mai này có đi khắp nơi nao
Bùi Ngọa làng trong câu ca trang sử
Tùng Bến đồng vẫn xanh mãi lòng ta
Luôn nhớ về một Hưng Trung ngày ấy.
Tác giả : Cay Senhong

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét